Cách Xem TƯỚNG MỆNH Đàn Ông Và TƯỚNG MỆNH Phụ Nữ Qua Những Dòng Thơ Việt Nam

Cách Xem TƯỚNG MỆNH Đàn Ông Và TƯỚNG MỆNH Phụ Nữ  Qua Những Dòng Thơ Việt Nam.

xem tuong qua tho

TƯỚNG NGƯỜI
(các cung tướng mạo - theo tư liệu sách cổ)

3- LỜI TỰA CỦA
" NHÀ THƠ "

Đọc pho Thần Tướng Ma -Y
Đó là sách tướng, từ khi lâu rồi
Sách nói hình tướng tuyệt vời
Về hình và tướng, con người của ta.
Sách cũ rách nát dịch ra
Dịch ra Việt ngữ, thật là dễ xem
Dịch giả cũng mất cả tên
Hai chục trang trước, chẳng hên mất rồi.
Có duyên sách về tay tôi
Hàng ngày nghiền ngẫm, thấy lời rất hay
Diễn tả trên các cung bày
Ở trên khuôn mặt, chân tay tỏ tường.
Khắp nơi cơ thể vấn vương
Đều được nói rõ, các đường cát hung
Căn theo tư liệu các cung
Tôi đây ghép lại, nên cùng vần thơ.
Thể thơ lục bát đang chờ
Bách gia trăm họ, đọc thơ thuộc bài
Có duyên xem tướng cho ai
Bài thơ đã thuộc, đọc hoài bói ra.
Sách cổ xem tướng gọi là:
Tiền Nhân Tiền Bối, nêu ra tỏ tường
Đúc kết kinh nghiệm cổ truyền
Văn hóa Trung Quốc, diệu huyền cổ xưa.
Tôi chỉ ghép nên vần thơ
Theo thể lục bát, dễ đưa vào lòng
Để cho độc giả được mong
Dễ đọc dễ thuộc, lắng trong tâm mình.
Tôi mong độc giả chân tình
Đọc thơ góp ý, thật tình đúng sai
Thơ tướng gần sáu chục bài
Diễn tả rành rõ, để ai bạn cùng.

MA- Y THẦN TƯỚNG
DIỄN CA

Xem qua Thần Tướng Ma Y
Biết người thiện ác, biết ty gian tà
Biết trang phú quý vinh hoa
Biết người hào kiệt, vương gia thế nào.
Biết người thọ yểu làm sao
Biết người mưu trí, thấp cao trên đời
Biết người an lạc thảnh thơi
Biết người cùng khổ, cả đời tân toan.
Người nào ngũ nhạc hân hoan
Chắc rằng quý tướng, giầu sang trọn đời
Mắt xanh da ngọc tốt tươi
Bộ đi hòa nhã, ắt người phong lưu.
Đàn ông túc trí đa mưu
Thiên Đình rộng rãi, trán cao rợn rồng
Những người dựa bậc tam công
Tam Đình đều đặn, đôi tròng mắt trong.
Lưỡng quyền da ửng hồng hồng
Mặt tròn mũi nhọn, ắt lòng thông mình
Người nào lòng rộng thinh thinh
Trong lòng tay có, chỉ hình chữ xuyên.
Người nào lòng dạ đảo điên
Bộ đi nết đứng, không yên nửa giờ
Gái mà lòng dạ lẳng lơ
Chân mày rậm rạp, ngọc cơ hồng hồng.
Có chồng mà lại giết chồng
Hình đi như rắn, bụng chung bao giờ
Đàn ông hàm râu xơ rơ
Mặt mày méo xẹo, khắc cơ nhiều bề.
Người nào bộ đi xàng xê
Mặt thì nhiều thịt, lòng dê dạ cừu
Người nào tía lịa như cưu
Lòng lang dạ độc, oán cừu tư niên.
Những người cặp mắt đóng xiên
Chân mày chữ bát, dạ liền gian manh
Người nào tính thật thông minh
Tròng đen trong trẻo, Thiên Đình đóng cao.
Người nào tròng trắng nháy sao
Cái miệng quai xách, hỗn hào như tinh
Người nào tròng trắng phân minh
Tròng đen đen nhánh, khôn lanh hơn người.
Gái nào chưa nói đã cười
Chưa đi đã chạy, thật người gian dâm
Người nào nước da ngăm ngăm
Chân mày quá nhãn, cái cầm tròn vo.
Thật người rành rẽ văn nho
Trong lòng sáng láng, khó dò tâm can
Người nào chân mày đóng dang
Mũi cao miệng rộng, khôn ngoan trong đời.
Người nào mày ngang đóng khơi
Mắt sâu mũi lộ cả đời không dư
Người nào mặt đoạn mũi chư
Thật người cô độc, môn cư một mình.
Sơn Căn đứt đoạn linh tinh
Ông bà để của, mấy nghìn cũng tiêu
Anh em dẫu có bao nhiêu
Ở gần chẳng đặng, trôi xiêu xứ người.
Mày giao mặt xám không tươi
Làm ơn nên oán, vốn người xấu xa
Người nào mặt láng da ngà
Trai đôi ba vợ, gái ba bốn chồng.
Gái mà hai má hồng hồng
Con mắt điên đảo, có chồng theo giai
Người nào mũi thấp mặt dài
Cặp mắt sé lẹ, có ngai bao giờ.
Trai mà tóc rối như tơ
Vỗ đầu bẹp bẹp, thất thơ cả đời
Người nào tai Phật miệng dơi
Nước da tư nhuận, thật người sống lâu.
Người nào tươi mượt bộ râu
Dẫu nghèo cũng sướng, trước sau trọn đời
Người nào thuở bé mặt tươi
Lớn lên u ám, hay cười hay vui.
Thật là tướng yếu không suôi
Dẫu mà có sống, cả đời mồ côi
Người nào Ngũ Nhạc chói ngời
Chân mày đứt đoạn, thật người phá gia.
Người nào con mắt tà tà
Lỗ mũi vẹo vọ, cuộc đời bốn mươi
Tướng mà như vậy những người
Học mà giỏi lắm, cả đời làm dân.
Người nào mặt lớn mày ngần
Tú tài thi đỗ, dần dần chẳng sai
Người nào lộ xỉ môi dầy
Tướng in như vậy, nạn đây tai nhiều.
Sớm mai chạy riết đến chiều
Những người như vậy, làm nhiều chẳng dư
Thượng Đình ngắn Hạ Đình dư
Tiền vận vất vả, cuộc đời chẳng hên.
Dẫu mà cải số trời trên
Ví như sương tuyết, nằm trên mặt trời
Hạ Đình ngắn Thượng Đình dài
Ắt là tể Tướng, trọn đời gần vua.
Dân mà như vậy chẳng vừa
Ắt mà như vậy, sánh vua sự giầu
Phát phì nhỏ tuổi lao đao
Ba mươi sấp xuống, chia bao chẳng toàn.
Phát phì mà lại phát quan
Ba mươi sấp xuống, dở dang nhiều bề
Bốn mươi hình phát phê phê
Công danh nối gót, hưởng bề hậu lai.
Ốm mà nhan sắc không phai
Dẫu nghèo không cực, hình hài xấu đâu
Già mà nhan sắc chẳng sầu
Ắt là cảnh khổ, buổi đầu chẳng sai.
Ốm mà thân thể chẳng phai
Hậu niên phát đạt, hào tài hào quan
Chân mày dấu vạy như thoan
Ắt là học giỏi, khôn ngoan giữa trần.
Chân mày chữ nhất mặt gân
Sát thê chi tướng, hại lần hào quan
Râu ria đen nhạy không mòn
Chắc rằng phước đức, nhờ con về già.
Râu thưa quáu quáu lo xa
Hoe hoe đục đục, sớm ra phong trần
Mắt xanh mày đóng cao mân
Thật người tính sảo, muôn phần thông minh.
Một mai dựa trốn triều đình
Mũ vàng đai bạc, tài lành chẳng sai
Người nào hung tướng vô tài
Không no đùi vế, lỗ tai tối mò.
Thật người tính dữ hay lo
Ông bà dẫu để, tiền cho chẳng còn
Hoang đường câu chuyện thị phi
Đọc pho Thần Tướng, Ma Y giải buồn.
Thấy lời để đặt thông luôn
Diễn theo cuốn trước, lời suông tiếng thường
Thánh Hiền truyền lại mấy chương
Người mà dụng tướng, trước nương lòng lành.
Trai không lo học cho rành
Gái lành lo tập, cửi canh việc thường
Biết mùi đạo lý văn chương
Giữ lòng trung hiếu, là phương trao mình.
Trải xem mấy truyện mấy kinh
Dạy điều nhân nghĩa, giữ gìn lễ nghi
Thấy người lâm chuyện hiểm nguy
Ra công giúp đỡ, tùy nghi phận mình.
Giữ lòng ngay thẳng tín thành
Tri ân báo nghĩa, trời dành độ ta
Giữ lòng được vậy mới là
Dẫu mà tướng xấu, đổi ra tướng lành.
Người nào ỷ sức khôn lanh
Đem lòng giận ác, trời xanh hại liền
Dẫu mà tướng tốt như Tiên
Đổi ra tướng xấu, cũng liền theo sau.
Có người tròng mắt như sao
Ngoài vành trong trẻo, sách nào cũng thông
Người nào gân trán hồng hồng
Có tài văn học, bình bồng bốn phương.
Người nào gân trán vàng vàng
Tiền đa cũng hết, bạc ngàn cũng tiêu
Đàn bà gương mặt buồn hưu
Có gân trên trán, phá tan gia tài.
Đàn bà tướng đi hàng hai
Thiếu niên lao khổ, khắc hai đời chồng
Người nào lỗ mũi hồng hồng
Nốt ruồi trên mũi, nhiều chồng chẳng sai.
Người nào mình hạc xương mai
Trong bàn tay đỏ, tóc dài chấm chân
Thật người quý tướng hiền nhơn
Ít nghèo ít cực, sang hơn mọi người.
Đàn bà cặp mắt tốt tươi
Môi son da phấn, miệng cười có duyên
Tướng mà được vậy không hèn
Có chồng vinh quý, quả nhiên chẳng lầm.
Người nào khóe mắt thâm thâm
Bộ đi như nhẩy, lang tâm hơn người
Người khôn trật chín trật mười
Tóc mây dợn song, mấy đời thua ai.
Đàn ông văn vật có tài
Tóc quăn mũi nhọn, Thiên Đình đóng cao
Người nào lòng dạ anh hào
Có xoắy trên trán, mắt sao mày dài.
Người nào da vú có tài
Văn chương lỗi lạc, trái tai có ngời
Người nào gia thất đổi dời
Bàn chân khuyết ủng, ở nơi xứ người.
Người nào bộ miệng như cười
Mũi rồng tai Phật, thật người sống lâu
Dẫu không có gác có lầu
Trọn đời thong thả, phong lưu với đời.
Những người con mắt có ngời
Mày dài quá mắt, miệng cười có duyên
Cả đời xung sướng như Tiên
Có chồng có lộc, có quyền giầu sang.
Người nào cái mặt hiên ngang
Bộ đi tướng đứng, đàng hoàng cao sang
Dẫu không làm lớn trong làng
Cũng là cực phẩm, trào đàng chẳng sai.
Người nào mình hạc xương nai
Bàn tay đỏ chói, có tài thông minh
Đàn bà được một tánh trinh
Đàn ông như vậy, thông minh hơn người.
Người nào có hai con ngươi
Thật người quý tướng, trọn đời Đế Vương
Người nào mắt hý như lươn
Nước da sậm sậm, hay lường thế gian.
Cầm lẹm lẹm trán ngang ngang
Chân tóc mọc thấp, gian nan nửa đời
Miệng cười môi tựa son tươi
Miệng cười có chữ, thật người Tam công.
Người mà trán rộng giọng đồng
Trán như Xuyên tự, vốn dòng công khanh
Thiếu niên sáng láng học hành
Phát danh rất sớm, tài lành vang xa.
Người nào con mắt tà tà
Răng nhô môi hớt, thiệt là nghèo khô
Người nào cườm cẳng tròn vo
Làm chi cũng lớn, nhà to ruộng dài.
Người nào mười ngón tay dài
Nước da tư nhuận, tóc dài nhởn nha
Mắt sao má phấn da ngà
Gái mà như vậy, được là tướng sang.
Dẫu mà không lấy chồng quan
Ở nơi cung điện, vinh vang trọn đời
Trán thấp miệng méo mày lơi
Lỗ mũi trống hốc, cả đời không dư.
Người nào con mắt lừ đừ
Ấn đường tỏ rõ, có hư bao giờ
Những người tuổi lúc đương thơ
Răng beo đầu nhọn, thật là học hay.
Lớn lên xa chạy cao bay
Dầu không thi đỗ, tài hay hơn người
Mày cao trán rộng hay cười
Lòng rộng sáng láng, trong đời thua ai.
Đàn bà như vậy lạc loài
Chân mày đen nhánh, có hai đuôi rùa
Tướng mà như vậy thẹn thùa
Thấy trai ngoài ngõ, rượt đùa chẳng dung.
Người nào tướng dữ tướng hung
Cái mặt méo sẹo, hiếu trung bao giờ
Dầu không tai nạn lúc thơ
Lớn lên đói rách, thất thơ ngoài đường.
Người nào râu trổ vàng vàng
Răng nhô mắt lé, trong làng chẳng ưa.
Trên đây thơ chữ đung đưa
Vài dòng tướng pháp, để đưa vào lòng
Thơ đây cũng chỉ có mong
Quý vị thư giãn, đọc xong thơ này.
Rất mong góp ý dãi bày
Để thơ hoàn chỉnh, bấy nay mong chờ.

TƯỚNG TỐT
CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ
Người nào thắt đáy lưng ong
Đã khéo chiều chồng, lại khéo nuôi con
Người nào béo trục béo tròn
Ăn vụng như chớp, đánh con cả ngày.
Lưng Quy hậu nở dãi bày
Bụng đeo đai xệ, người này cao sang
Mắt Rồng cổ Phượng đàng hoàng
Là người con gái, vợ chàng chính chuyên.
Người nào mặt tựa trái soan
Đôi mắt đen láy, dung nhan hiền từ
Dáng đi đĩnh đạc từ từ
Là người nhàn nhã, được thư giãn người.
Người nào luôn nở nụ cười
Là người xung sướng, cuộc đời vô tư
Lời nói nhỏ nhẹ thư thư
Là người tình cảm, vô tư suốt đời.
Người nào không hay chấp lời
Là người ngộ đạo, tu thời tiến mau
Người nào hay giúp đỡ nhau
Giúp đỡ nghèo khó, đời sau ấm lòng.
Người nào giữ được tam tòng
Cùng với tứ đức, trong lòng vui reo
Người nào có mũi mật treo
Lấy chồng phú quý, chẳng nghèo đến thân.
Người nào Thành Quách phân phân
Rái tai chảy xệ, thêm phần thọ tăng
Người nào nét mặt nở nang
Cái cầm phúc hậu, được mang nhiều điền.
Người nào đôi mắt dịu hiền
Có nhiều phúc đức, đến liền trong tâm
Người nào thiền định an tâm
Đường tu đắc đạo, nhập lâm Niết Bàn.
Người nào đầu tóc gọn gàng
Thêm phần duyên dáng, của nàng đẹp xinh
Người nào Tam Đình bình quân
Tài lộc sẽ đến, chuyển luân đều đều.
Người nào mồm miệng nhỏ đều
Chi tiêu hợp lý, mọi điều đều hay
Hàm răng đều đặn đẹp thay
Là người xung sướng, đời này ấm êm.
Người nào hai mép vểnh lên
Cuộc đời may mắn, lại thêm vui vầy
Tất cả những tướng trên đây
Của người phụ nữ, thật hay đó mà
Ta nên luôn có tâm đà
Thì Mẹ Tạo Hóa, cho ta tướng này
Cuộc sống tu luyện cao dầy
Thì ta sẽ được, phúc đầy Mẹ ban.

TƯỚNG HÌNH 12 CUNG

CUNG MẠNG:
Xét về cung mạng con người
Ngôi ở hai chỗ, nối hai lông mày
Xem về hình sắc cung này
Hễ mà sáng sủa, học hay thi tài.
Sơn căn dầy phẳng của ai
Chủ về phước thọ, chẳng ai sánh bằng
Thổ Tinh sống mũi thẳng hàng
Nếu mà phù ủng, bần hàn chẳng sai.
Lông mày giao nối của ai
Là người hèn hạ, bất tài chẳng ưa
Gân thớ rối loạn xin thưa
Là người lưu lạc, chẳng ưa quê nhà.
Lại thêm khắc vợ khắc cha
Mày khô trán hẹp, thật là truân chuyên
Lại thêm phá của gia truyền
Cuộc đời lưu lạc, tha phương nơi nào.

CUNG TÀI BẠCH
Cung tài ta xét làm sao?
Ngôi ở sống mũi, ứng vào của ngân
Thổ Tinh sống mũi phân phân
Chon von ngay thẳng, cao phần hướng trên.
Đầu mũi trái mật treo lên
Là người tiền của, vượt trên mọi người
Hưởng thụ vĩnh viễn một đời
Giầu sang phú quý, ngời ngời dài lâu.
Đầu mũi như mỏ diều hâu
Cao chót như núi, là sau bần hàn
Lại thêm phá của tổ ban
Cuộc đời lao khổ, bần hàn tha phương.
Người nào lỗ mũi ngửa lên
Gạo nương không để, qua đêm cách ngày
Hai bên cạnh lỗ mũi này
Nếu mà lép kẹp, dãi bày chẳng hay.

CUNG HUYNH ĐỆ
Huynh đệ ta xét cung này
Anh em ngôi tại, lông mày chẳng sai
Kế Đô sao chiếu một mai
Mày dài quá mắt, của ai tướng này.
Anh em đông đủ dãi bày
Thương yêu quý mến, thường ngày giúp nhau
Mày thưa và tốt như sau
Anh em đoan chính, tâm đầu ý hay.
Mày cong như mặt trăng bày
Mặt trăng đầu tháng, tướng hay đức tài
Mày thô và ngắn của ai
Anh em ly biệt, chẳng sai tí nào.
Lông mày lấp mắt thì sao
Anh em thì ít, thấp cao một mình
Hai dạng lông mày thực tình
Anh em khắc mẹ, một mình buồn hiu.
Lông mày vàng mỏng giao nhau
Thác xa đất tổ, nỗi đau khổ sầu
Lông mày có xoáy kết đầu
Anh em khắc sát,với nhau chẳng màng.

CUNG ĐIỀN TRẠCH
Cung Điền ta xét chuyển sang
Ngôi ở hai mắt, ta màng xét xem
Ứng về nhà cửa ruộng nương
Mắt nào tia đỏ, vấn vương ngươi mình.
Gia tài phá nghiệp tổ dành
Về già cô độc, hành trình bất an
Mắt trái mắt phải khô khan
Vườn ruộng chẳng giữ, nhà tan lúc nào.
Người nào mắt nóng lửa trào
Quầng băng lạnh giá, của vào tán ngay
Con ngươi đen nhánh mắt này
Trót đời sản nghiệp, vinh hay trọn đời
Mày cao mắt phượng thế thôi
Thuế thu ba huyện, cả đời giầu sang

CUNG NAM NỮ
Xét cung nam nữ ta màng
Ứng đường con cháu, thành hàng chẳng sai.
Ngôi ở dưới hai mắt ai
Ngôi này đầy phẳng, tựa hai con tằm
Con cháu phước lộc quanh năm
Dâu con thịnh vượng, lại chăm học hành.
Lệ Đường sâu hãm chẳng lành
Cả trai và gái, chẳng thành vô duyên
Nốt ruồi đen vằn đâm xiên
Khắc với con cháu, chẳng yên tuổi già.
Mắt lim dim miệng thổi ra
Ngồi mình phòng liễu, thật là độc cô
Đến khi hết mệnh đơn sơ
Khó được con cháu, tống vô ra đồng.

CUNG NÔ BỘC
Nô Bộc xét kỹ ta trông
Ứng về bè bạn, ta không xem thường
Ngôi ở Địa Các vấn vương
Có cầm tròn trịa, tình thương dạt dào.
Tướng nhiều tôi tớ đón chào
Thuộc về chỗ đứng, hai sao trên trời
Tả Phụ Hữu Bật tuyệt vời
Nó cùng chầu lại, tại nơi cầm này.
Chỉ cần một tiếng kêu bay
Hàng trăm tôi tớ, vâng thay mọi người
Miệng vuông chữ tứ đẹp tươi
Có quyền kêu tụ, hét mười phép tan.
Địa Các nhọn hớt chẳng an
Làm ơn lên oán, gian nan nỗi lòng
Vằn nát và hãm phải phòng
Bạn bè thì ít, chỉ mong một mình.

CUNG THÊ THIẾP
Đến cung thê thiếp hành trình
Ứng về chồng vợ, của mình như sau
Lại thêm tôi tớ nàng hầu
Ngôi ở Ngư Vỹ, và đầu Gian Môn.
Nếu mà quang nhuận phẳng hơn
Vợ trọn tứ đức lại, thêm đảm hiền
Cung này đầy đặn phẳng liền
Có vợ phú quý, của tiền đầy rương.
Lưỡng quyền gò má phần xương
Nhô cao tỏ rõ, vợ thường lộc tăng
Gian môn cung hãm bản năng
Người này vợ mới, thường tăng nhiều lần.
Ngư Vỹ mà có nhiều vằn
Phải phòng người vợ, chết bằng bệnh ung
Gian Môn thâm xám lung tung
Mình phải lìa vợ, chẳng chung một nhà.
Ruồi đen vằn xế thì là:
Ngoại tình của vợ, đậm đà dâm ô

CUNG TẬT ÁCH
Tật ách cung cũng được phô
Ứng về bệnh tật, nhỏ to thế nào.
Sơn Căn ngôi ở đó sao
Cao mà đầy dặn, lộc vào phước tăng
Lại thêm thông thái, văn chăm
Mầu da sáng sủa, chủ năm phước hồng.
Cao bằng Niên: Thượng - Thọ, đồng
Thì được sống thọ, với cùng cao niên
Còn như thấp hãm rất phiền
Quanh năm bệnh tật, gắn liền tấm thân.
Xương khô và nhọn vằn gân
Trót đời thọ khổ, tấm thân bần hàn
Khí như mù tối miên man
Chắc phải tai ách, chứa chan quanh mình.

CUNG THIÊN DI
Thiên di cũng phải giải trình
Ứng về cơ sự, của mình đổi thay
Ngôi nằm ở góc lông mày
Cao dầy đầy đặn, cung này đẹp tươi.
Mầu tươi sáng sủa nụ cười
Tại ngôi Ngư Vỹ, mười mươi phẳng đều
Đến đâu cũng được kính yêu
Khí xông Dịch Mã, mọi điều đều hay.
Làm quan bốn hướng quý thay
Góc trán thấp hãm, tướng này chẳng no
Tới già chỗ ở quanh co
Lông mày giao tiếp, phá kho lìa nhà.

CUNG QUAN LỘC
Quan lộc cũng phải xem là
Ứng về công việc, của nhà việc quan
Trung Chính ngôi ở lộc quan
Sáng sủa trong sạch. quan sang hơn người.
Còn người góc trán đường đường
Cao mà có góc, phạm thường việc quan
Có thớ vằn ngắn vỡ tan
Thường hay đem lại, việc ngang ở đời.
Mắt đỏ như cá chép bơi
Chắc phạm hình chết, ở đời chẳng tha

CUNG PHÚC ĐỨC
Phúc đức cũng phải nói ra
Ứng về phước phận, chúng ta trong đời.
Ngôi ở Thiên Thượng đó thôi
Thiên Đình Địa Các, đúng nơi chầu vào
Đức hạnh toàn vẹn tuôn trào
Cầm tròn trán hẹp, ra sao ở đời.
Cực khổ từ nhỏ đấy thôi
Cầm nhọn trán rộng, cuối đời gian truân
Mày cao mắt sếch bình quân
Đó là cái tướng, chuyển luân bình thường.
Mày đè tai bạt vấn vương
Phước đức không có, thảm thương u sầu

CUNG TƯỚNG MẠO
Tướng mạo cũng xét như sau
Toàn phần khuôn mặt, xét mau các phần
Ứng chung vận mệnh toàn thân
Ngũ nhạc đầy đặn, được phần giầu sang.
Tam Đình đều được bằng ngang
Là người hiển đạt, vinh sang ở đời
Ngũ Nhạc đều thấy cao, thời
Quan lộc vượng tiến, cuộc đời vinh uy.
Dáng ngồi dáng đứng tướng đi
Oai nghiêm trang trọng, uy nghi con người
Vận đầu thuộc trán con người
Vận giữa thuộc mũi, mười mươi đúng rồi.
Vận cuối Địa Khố cầm ơi
Xét ba vận đó, có nơi hãm sầu
Chắc là vận đó hung sâu
Gặp nhiều hung ác, biết đâu mà lường.
Mười hai cung xét đã tường
Hiện trên khuôn mặt, ta thường kỹ suy
Hung cát thể hiện tùy nghi
Nó theo phúc đức, vận khi mỗi người.
Tu nhân tích đức ở đời
Trời cho tướng tốt, lại thời bình an
Cả đời luôn được an nhàn
Giầu sang phú quý, phúc ban đầy nhà.
Người nào phúc mỏng tâm tà
Vô tâm vô đạo rồi, ra hại người
Trời cho tướng xấu rõ mười
Nhân nào quả đấy, luật trời rất nghiêm.
Tu tâm tích đức nhanh lên
Cầu trời khấn Phật, ban thêm phúc dầy.
Thêm tài thêm phúc mới hay
Gia đình hạnh phúc, đủ đầy cháu con.

COI TƯỚNG RÂU

Tướng râu quan sát để xem
Nó được thể hiện: sang, hèn, dở, hay
Nhân Trung không râu tướng này
Là tướng thường bị, dãi bày dèm pha.
Làm quan râu dậm đó là:
Lộc vị khó giữ, thì ta phải phòng
Râu thưa nhuận trạch, lái buôn
Thì phát tài lớn, lại luôn sang giầu.
Râu phất tả hữu uốn câu
Là tướng sợ vợ, thật đau đớn lòng
Râu mở đường chẻ song song
Là tướng vận hãm, chẳng mong làm gì.
Râu chia đuôi én là thì:
Tuổi già buồn tủi, cũng vì tướng râu
Mặt hồng râu đỏ nâu nâu
Làm quan mất của, rồi sau buồn rầu.
Râu thô mặt lạnh là đâu?
Hỏa tai là tướng, rồi sau bần hàn
Râu dậm, mày dậm, ruồi đen
Là tướng thủy ách, một phen chết chìm.
Râu vàng mặt vàng im lìm
Hỏa tai chết cháy, vì thêm gân hồng
Râu non thanh nhuận tang bồng
Quan, dân cũng được, phước hồng hậu lai.
Tướng râu đã dược an bài
Ta nên học thuộc, biết ai sang hèn.

COI TƯỚNG TRÁN

Hỏa Tinh trên trán của mình
Thiên Trung và cả, Thiên Đình, Tư Không
Như một tòa án trên không
Cao vót mà rộng, khi trông oai hùng.
Năm trụ chầu đỉnh trùng trùng
Là tướng Thiên tử, oai hùng nhà Vua
Trán cao dựng đứng vừa vừa
Khum khum gan úp, tóc thừa phía sau.
Trán vuông dài rộng sáng mầu
Đều là tướng quý, thọ sau tới già
Trán lệch phía tả tổn cha
Phía hữu tổn mẹ, thật là đau thương.
Vằn trán trăng ngửa là thường:
Thông minh cát lợi, vấn vương cuộc đời
Vằn trán như chữ xuyên thời: )|(
Nhiều bề lao khổ, bị người nghét ta.
Vằn trán như chữ vương là:
Là tướng có được, được là đặng hay
Vằn trán hình như thế này:
Là tướng sự nghiệp, dãi bày về sau.
Vằn đó là tướng như sau:
Đao binh tai ách, chết mau đó mà
Vằn trán như chữ sơn là:
Phước lộc phát đạt, rồi ra sang giầu.
Vằn đó là tướng ở đâu?
Tướng buôn quyền thế, sang giầu khó mang
Vằn trán mà như chữ tam:
Đàn ông chẳng sợ, gái mang khắc chồng.
Tướng trán đã được thơ lồng
Có duyên suy ngẫm, đọc thông thơ này
Để biết hung cát dãi bày
Để biết coi tướng, hàng ngày giãn thư.

COI TƯỚNG GÒ MÁ

Gò má hai núi của ta
Đông Nhạc, Tây Nhạc. thật là yêu thương
Giúp cho cái mũi vẫn thường
Vận hành trôi chảy, thân thương hàng ngày.
Gò má không có chẳng hay
Vận giữa chẳng phát, chẳng hay chút nào
Gò má thì phải cao cao
Có quyền có lộc, trên bao nhiêu người.
Gò má thấp hãm là người
Việc làm thấp kém, đồng thời chẳng hay
Gò má không thịt bọc dày
Tính người ngang trái, tướng này chẳng ưa.
Gò má có thịt bọc dày
Tính người công chính, tính ngay đàng hoàng
Gò má lộ quá chẳng toàn
Đàn ông sát vợ, lại còn sát con.
Đàn bà cũng chẳng được son
Cũng bị khắc sát, chồng con hay gì
Gò má phá bể là thì:
Cuộc đời chẳng thọ, đến khi tuổi già.
Gò má lật lại thì là;
Tính hay ương ngạnh, chẳng hay cái gì
Gò má ủng thũng, tối thì
Chết bị hình phạt, cũng vì tội gây.
Gò má thấp lõm tướng này
Quyền cao chẳng có, lại hay nhu mì
Bên cao bên thấp là thì:
Tính thì không định, hay vì đổi thay.
Gò má quấn quýt chẳng hay
Làm việc lộn bậy, lại hay làm bừa
Coi tướng gò má xin thưa
Đến đây kết thúc, để đưa vào lòng.
Học thuộc suy ngẫm để mong
Để xem vận mệnh, cát hung thế nào.

Sưu tầm Thơ ca Việt Nam

Tư vấn